Trong giấy khai sinh, tên tôi có chữ "thị" đứng trước nhưng tôi lại ngỗ ngáo như một thằng con trai.
Không biết bao nhiêu lần hàng xóm đã sang nhà tôi kêu ca với mẹ rằng tôi đá bóng với bọn con trai làm vỡ ngói nhà họ, rằng tôi đầu têu cho lũ nhóc trong xóm trèo tường hái trộm trái cây, rằng tôi bày trò hun lửa nướng dế làm cháy mất cái lều canh vịt ngoài đồng. Những lúc như vậy, mẹ nhìn tôi thở dài sườn sượt: - Con gái con lứa nói bao nhiêu lần rồi mà vẫn chứng nào tật nấy. Có lần bố bực quá lấy cái roi mây to như ngón tay cái vụt vào chân tôi đau điếng. Tôi bặm môi cố không rơi nước mắt còn mẹ lại khóc nấc lên. Bị ăn đòn, tôi ngoan ngoan được vài hôm rồi con ngựa bất trị trong tôi lại nổi loạn. Bố cũng chẳng thèm đánh đòn tôi nữa còn mẹ lắc đầu bất lực trước một đứa con gái đang tuổi dở ương, dở chín. Bố đi làm công xa, chỉ có mẹ ở nhà nên tôi càng được thể quậy phá tợn. Một ngày cuối hè, sau khi ngụp lặn dưới sông đỏ hoe hai tròng mắt, tôi lên bờ định lùa trâu về thì một đứa trong đám con trai nhìn tôi thách đố: - Có giỏi thì đứng trên lưng trâu nhảy xuống đi. Bọn con trai đổ dồn m...