Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 11, 2023

Trong giấy khai sinh, tên tôi có chữ "thị" đứng trước nhưng tôi lại ngỗ ngáo như một thằng con trai.

Hình ảnh
Không biết bao nhiêu lần hàng xóm đã sang nhà tôi kêu ca với mẹ rằng tôi đá bóng với bọn con trai làm vỡ ngói nhà họ, rằng tôi đầu têu cho lũ nhóc trong xóm trèo tường hái trộm trái cây, rằng tôi bày trò hun lửa nướng dế làm cháy mất cái lều canh vịt ngoài đồng. Những lúc như vậy, mẹ nhìn tôi thở dài sườn sượt: - Con gái con lứa nói bao nhiêu lần rồi mà vẫn chứng nào tật nấy. Có lần bố bực quá lấy cái roi mây to như ngón tay cái vụt vào chân tôi đau điếng. Tôi bặm môi cố không rơi nước mắt còn mẹ lại khóc nấc lên. Bị ăn đòn, tôi ngoan ngoan được vài hôm rồi con ngựa bất trị trong tôi lại nổi loạn. Bố cũng chẳng thèm đánh đòn tôi nữa còn mẹ lắc đầu bất lực trước một đứa con gái đang tuổi dở ương, dở chín. Bố đi làm công xa, chỉ có mẹ ở nhà nên tôi càng được thể quậy phá tợn. Một ngày cuối hè, sau khi ngụp lặn dưới sông đỏ hoe hai tròng mắt, tôi lên bờ định lùa trâu về thì một đứa trong đám con trai nhìn tôi thách đố: - Có giỏi thì đứng trên lưng trâu nhảy xuống đi. Bọn con trai đổ dồn m...

Giảm thiểu tối đa

Hiện trên mặt báo quốc doanh, người đọc thường xuyên nhai phải cục sạn "giảm thiểu tối đa". Mà không chỉ nhà báo (phóng viên, biên tập viên) dùng sai, ngay cả nhiều ông bà lãnh đạo, làm tới chức bộ trưởng, phó thủ tướng, thủ tướng, ủy viên trung ương cũng cứ "giảm thiểu tối đa". Họ nói, họ viết như mê ngủ, hoàn toàn không hiểu nghĩa của cụm từ này. Càng dịp cuối năm, sơ kết tổng kết nhiều, càng nhan nhản "giảm thiểu tối đa". Trong cụm từ “giảm thiểu tối đa” ta thấy toàn từ Hán Việt. Trong đó, "tối" nghĩa là hết sức, hết mức, nhất, để chỉ sự cao nhất, nhiều nhất, đỉnh; ví dụ: tối ưu (tốt nhất), tối mật (bí mật nhất), quy chế tối huệ quốc (quy chế cho nước được nhiều ưu đãi nhất). "Đa" là nhiều, lắm; tối đa là nhiều nhất, nhiều hết mức; ví dụ: đa mưu là lắm mưu, đa dục là nhiều ham muốn, ham muốn hết mức. Văn cổ có câu “quý hồ tinh, bất quý hồ đa”, tức là chỉ cần tinh chất mà không cần nhiều, thà ít mà chất lượng cao, còn hơn nhiều mà thấ...

Tống Biệt Hành

Hình ảnh
Một bước đường thôi nhưng núi cao Trời ơi mây trắng đọng phương nào Đò ngang neo bến đầy sương sớm Cạn hết ân tình, nước lạnh sao? Một bước đường xa, xa biển khơi Mấy trùng sương mỏng nhuộm tơ trời Thuyền chưa ra bến bình minh đỏ Nhưng mấy nghìn năm tống biệt rồi Cho hết đêm hè trông bóng ma Tàn thu khói mộng trắng Ngân hà Trời không ngưng gió chờ sương đọng Nhưng mấy nghìn sau ố nhạt nhòa Cho hết mùa thu biệt lữ hành Rừng thu mưa máu dạt lều tranh Ta so phấn nhụy trên màu úa Trên phím dương cầm, hay máu xanh.

Thượng đế và chiếc giày ...

  Ở Mỹ có một cậu bé sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến khi đi học cậu chỉ mang mỗi một đôi giày rách. Cậu bé nghe nói vào lễ Giáng Sinh, khi đến bất cứ cửa hàng nào, chỉ cần nói với Thượng Đế thứ mình muốn thì chủ cửa hàng sẽ thỏa mãn yêu cầu của mình. Vào hôm Giáng Sinh, cậu bé nhìn thấy trong một cửa hàng giày có bày bán những đôi giày rất đẹp nên đã bước vào cửa hàng và nói với ông chủ rằng: “Hôm nay là Giáng Sinh, cháu rất thích đôi giày này, chú có thể giúp cháu nói với Thượng Đế để Ngài cho cháu đôi giày này có được không ạ?” Ông chủ nhìn xuống chân của cậu bé và hiểu ngay vấn đề, ông ấy cầm lấy đôi giày rồi nói: “Được thôi cháu bé, bây giờ ta sẽ nói với Thượng Đế”. Sau đó ông ấy cầm đôi giày và đi vào bên trong. Một lúc sau, ông chủ đi ra, nhưng tre...

TÔI THA THỨ, NHƯNG TÔI KHÔNG THỂ QUÊN!

Hình ảnh
Giáo sư Trần Văn Khê được mời dự buổi sinh hoạt của Hội Truyền bá Tanka Nhật Bản, tổ chức tại Paris (Pháp). Tham dự hầu hết là người Nhật và người Pháp, duy chỉ mình ông là người Việt. Diễn giả hôm đó là một cựu Thủy sư Đề đốc người Pháp đã mở đầu bài thuyết trình bằng câu: “Thưa quý vị, tôi là Thủy sư Đề đốc đã sống ở Việt Nam 20 năm mà không thấy một áng văn nào đáng kể. Nhưng khi sang nước Nhật, chỉ trong vòng một, hai năm mà tôi đã thấy một rừng văn học, trong đó Tanka là một đóa hoa tuyệt đẹp, chỉ cần nói một ngọn núi, một con sông mà tả được bao nhiêu tình cảm với chỉ 31 âm tiết. Chỉ hai điều này thôi, các nước khác không dễ có được...". Lời phát biểu đã chạm đến lòng tự trọng dân tộc của Giáo sư Trần Văn Khê. Khi đến phần giao lưu, ông xin phép được bày tỏ: "Thưa Ông Thủy sư Đề đốc, ông nói rằng ông đã ở Việt Nam cả 20 năm mà không thấy áng văn nào đáng kể. Tôi là người Việt, khi nghe câu đó tôi đã rất ngạc nhiên. Chẳng biết khi ngài qua Việt Nam, ngài chơi với ai mà c...

GIA LONG LÀ ÔNG VUA VĨ ĐẠI NHẤT LỊCH SỬ VIỆT NAM.

Hình ảnh
Nếu đứng nhìn lịch sử từ bên trên các định kiến thì rõ ràng Gia Long có thể vị vua vĩ đại nhất lịch sử Việt Nam. Còn Nguyễn Huệ chỉ là một thiên tài quân sự bách chiến bách thắng nhưng không phải là một nhà chính trị tài giỏi. Nguyễn Huệ không phải là người thống nhất giang san, dù Hoàng đế Quang Trung có những trận đánh kinh thiên như trận Gò Đống Đa, sáng mồng 5 Tết năm Kỷ Dậu 1789 với đội quân Tôn Sĩ Nghị (Triều Thanh) và trận Rạch Gầm - Xoài Mút, với quân Xiêm La (Thailan) năm 1785 đánh. Nước Việt thống nhất thành một đại quốc gia Việt Nam, là vì vua Gia Long có thiên mệnh, lòng kiên trì, nhẫn nại và thật sự tài giỏi mọi khía cạnh, nếu bạn tìm hiểu kỹ bạn nhận ra. Vua Gia Long về lâu dài vẫn sẽ được đánh giá là vị vua vĩ đại nhất trong lịch sử Việt Nam. Vua Gia Long đã đặt nền móng để đến đời vua Minh Mạng mở rộng giang san rộng gần hết xứ Chân Lạp (Campuchia ngày nay). Và là vị vua duy nhứt thân chân vượt ngàn trùng biển khơi ra đào Trường Sa - Hoàng Sa để cắm cột mốc lãnh thổ ch...

Ghiền bị lừa!

Hình ảnh
Nhìn lại những vụ các công ty vay vốn từ người dân với lãi suất khủng (như Colony hơn 40%, Mỹ Hạnh tới 48%...) vì kinh doanh hiệu quả, lợi nhuận cao: tất cả đều lừa đảo. Tại sao? Bởi vì nếu kinh doanh hiệu quả thì họ sẽ dễ dàng trong việc tiếp cận các nguồn vốn với lãi suất thấp từ ngân hàng, phát hành trái phiếu, các quỹ đầu tư... Mắc mớ gì phải đi vay lãi khủng khiếp mà một công ty nếu kinh doanh đàng hoàng sẽ không bao giờ trả lãi nổi. Những người tin vào những dụ dỗ phi lý đó đáng thương hay đáng trách mà cứ bị lừa hết lần này đến lần khác. Một công ty mà huy động vốn hơn 25% trong khi vốn vay ngân hàng dưới 15% đều có vấn đề. Dân ta luôn bị lừa nhưng luôn phê pha hạnh phúc vì không nghĩ mình bị lừa, đó là lý do báo chí đưa tin Việt Nam là nước hạnh phúc nhất thế giới!

SỰ TRUNG THỰC CHO RA NHỮNG CON NGƯỜI VĨ ĐẠI

Hình ảnh
Một cậu bé 10 tuổi rất hiếu động và nghịch ngợm. Một hôm, cậu được người ta tặng cho một chiếc rìu làm quà. Vô cùng thích thú với món quà là một chiếc rìu nhỏ sắc bén, cậu bé liền nảy ra một ý nghĩ: "Hay là mình thử chặt cây anh đào này đi coi thử cây rìu này có bén không...?” Nghĩ vậy, cậu bé cầm chiếc rìu, và bắt đầu chặt nhánh đầu tiên, nhánh cây đứt ra nhẹ nhàng, cậu bé thích thú chặt tiếp nhánh thứ hai, rồi nhánh thứ ba... rồi chỉ trong thoáng chốc cây anh đào đang ra quả đã bị đốn hạ. Khi phát hiện ra sự việc, cha cậu bé đã rất tức giận, vì đây là cây anh đào mà ông vô cùng yêu thích. Ông giận dữ la lớn: - Ai đã chặt cái cây này...? Trước sự tức giận thể hiện rõ rệt trên gương mặt người cha, cậu bé run lên vì sợ. Cậu ngước lên nhìn khuôn mặt của cha mình ngay lúc này, chỉ thấy sự nghiêm nghị và phẫn nộ ở trong đó, hoàn toàn không có sự dịu dàng như thường ngày. Cậu rụt rè nói: - Thưa cha, chính con đã chặt nó, con xin lỗi cha...! Người cha thấy con quá sợ hãi nên nói: - Nếu ...

Thánh nhân

Nhớ một lần bạn gái nhắn tin bảo: "Anh Tèo ơi, hôm nay ba mẹ em đi vắng hết rồi, em ngủ một mình sợ lắm" Tèo nghe vậy liền chạy ngay đến nhà em í rồi đưa em í sang nhà chị gái của mình ngủ nhờ một đêm. ... Nhớ lần đó đi uống trà sữa với cô ấy. Tự nhiên cô ấy nhìn mình thật lâu, xong cô ấy bảo: - Anh Tèo, anh có muốn thử vị son môi của em không? Nghe vậy mình không ngại ngùng gì nữa liền lấy ngay cây son trong bóp cô ấy ra ăn hết 1 nửa, ăn xong rồi nói: - Son của em có hương vị của dâu tây nè... ... Rồi một lần nọ mình chở cô ấy đi chơi. Cô ấy ngồi sau xe tôi ôm sát vào lưng rồi khẽ nói: - Trời lạnh quá anh à. Em đã ôm anh rồi mà vẫn thấy còn lạnh... Anh Tèo nè, hay... mình tìm nơi nào ấm áp hơn đi anh! Không chần chừ tôi liền chở ngay cô ấy đến quán nét gần đó. ... Rồi một lần khác nữa. mình dắt cô ấy về phòng mình chơi, đó là lần đầu tiên cô ấy đến phòng mình, ban đầu cô ấy ngại lắm, nhưng vẫn thẹn thùng nói: - Anh Tèo ơi, cái gì anh đi tiểu nhỉ ? Tuy thấy hơi ngại nhưng mìn...

Nhà truyền giáo và tài xế Taxi

  Luân Đôn, nhà truyền giáo Hồi giáo Zakir Naik lên ngồi trên taxi và hét vào tai người tài xế : - Anh bạn, vui lòng tắt radio, tôi là người truyền giáo, thánh kinh Qoran cấm tôi không được nghe nhạc, bởi vì thời của nhà tiên tri Mohamed không có âm nhạc, nhất là loại nhạc phương Tây, nhạc của những kẻ ngoại đạo. Người tài xế lễ phép tắt radio, ngừng xe, và mở cửa xe. Zakir hỏi : - Anh bạn, anh làm gì vậy ? Người tài xế lễ phép trả lời : - Vào cái thời của nhà tiên tri Mohamed không có taxi, không có bơm không có ăn trộm Trong nhà thờ Hồi giáo, không có loa làm giấc ngủ của con nít, người già hay người bịnh bị quầy rầy. không có ôm bơm tấn công tự sát không có AK-56 Khắp nơi đều rất yên bình… Thôi ông câm miệng, xuống xe và chờ lạc đà tới rước ông đi.

Tuyển thư ký

Có 4 cô gái tham dự cuộc thi tuyển thư ký vào Sở nội vụ của một tỉnh nọ. Đề bài như sau: "Một vị khách, sau khi làm việc với giám đốc lúc ra về đã để quên trên bàn một phong bì tiền. Người thư ký cần phải xử lý như thế nào?" Các bài thi làm xong, giám đốc lần lượt đọc các phương án. Bài thứ nhất viết: "Tôi sẽ tìm người khách đó và trả lại họ". - “Người ta có quên đâu mà trả lại” - ông giám đốc lẩm bẩm - Bài này hỏng. Tiếp đến là bài thứ hai: "Tôi sẽ báo cho chủ tịch công đoàn và nộp tiền vào quỹ công đoàn". - “Ô hay, thế là được của miền xuôi, đem nuôi miền ngược à!” - ông giám đốc thầm nghĩ. Bài thứ ba khá hơn một chút: "Tôi sẽ đưa cho giám đốc, làm tiền tiêu riêng". - “Hừ, nói toạc ra như thế ư ? Lộ liễu quá!” Bài thứ tư là một tờ giấy trắng tinh. Ông giám đốc ngạc nhiên liền hỏi chủ của tờ giấy này: - Sao thế, cô không trả lời được à? Cô gái nhanh nhảu đứng dậy, đến ghé sát vào tai ông giám đốc: - Thưa sếp, em hành động như bài thứ ba, nhưng s...

Bài học tuổi thơ

Thằng con tôi 11 tuổi, học lớp sáu. Qua mùa thi chuyển cấp, nhân một buổi chiều cho con đi chơi mát, nó kể... Đang hỏi nó về chuyện thi cử, nó chợt hỏi lại tôi: - Ba! Có bao giờ thấy có một bài luận văn nào điểm không không ba? Con số không cô cho bự bằng quả trứng gà. Không phải cho bên lề, mà một vòng tròn giữa trang giấy. Thiệt đó ba. Chuyện ngay trong lớp của con, chứ không phải con nghe kể đâu. Tôi chưa kịp hỏi, nó tiếp: - Còn thua ba nữa đó, ba. Iít nhứt ba cũng được nửa điểm. Còn thằng bạn của con, con số không bự như quả trứng. Thằng con tôi ngửa mặt cười, có lẽ nó thấy thú vị vì thời học trò của ba nó ít nhứt cũng hơn được một đứa. Số là cách đây vài năm, có một nhà xuất bản gởi đến các nhà văn nhà thơ quen biết trong cả nước một câu hỏi, tôi còn nhớ đại ý, nhà văn nhà thơ thời thơ ấu học văn như thế nào, nhà xuất bản in thành sách "Nhà văn học văn". Đọc qua, nghe các nhà văn nhà thơ kể, tất nhiên là mỗi người có mỗi cuộc đời, mỗi người mỗi giọng văn, nhìn chung thì ...