Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2023

100 CÂU THƠ VỀ LỊCH SỬ VN MÀ CHỈ CÓ HỌC SINH THỜI VNCH ĐƯỢC HỌC!

1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở giòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm cờ? 21. Vua nào nguyên-súy hội thơ? 22. Hùng-Vương quốc-tổ đền thờ ở đâu? 23. Đại vương bẻ gẫy sừng trâu? 24. Rừng Lam khởi nghĩa áo nâu anh hùng? 25. Hại dân bán nước tên Cung? 26. Đục chìm thuyền địch dưới sông Bạch-Đằng? 27. Lý triều nổi tiếng cao tăng? 28. Bình-Ngô ai soạn bản văn lưu truyền? 2...

MINH QUÂN

Hình ảnh
Dưới thời trị vì của Hoàng đế Alexander Đệ Tam, có một anh lính quèn tên là Oreshkin vào quán nhậu. Xỉn quắc cần câu, Oreshkin mất kiểm soát và bắt đầu chửi bới, gây sự ẩu đả. Mọi người cố gắng xoa dịu anh ta và, chỉ vào chân dung của Alexander Đệ Tam bảo rằng: - Có hoàng đế ở đây, chớ có làm bậy. Oreshkin xỉn quắc cần câu, chỉ ảnh chân dung hoàng đế bảo: - Sợ quái gì lão ấy! Ta là ta nhổ toẹt vào mặt lão hoàng đế! Ngay lập tức Oreshkin bị bắt giam, khởi tố và chuẩn bị mang ra xử vì tội "Tuyên truyền chống Hoàng đế" theo điều 117 Bộ luật Đế chế, mức hình phạt cao nhất đến 20 năm tù. Đọc hồ sơ vụ án, Hoàng đế Alexander Đệ Tam đặt bút phê hồ sơ: "Từ nay về sau nghiêm cấm treo ảnh ta trong bất kỳ quán rượu nào.  Chấm dứt vụ án. Thả Oreshkin ra. Xóa bỏ điều 117 Bộ luật Đế chế.  Bảo với Oreshkin là ta cũng nhổ toẹt vào mặt hắn". Đúng bậc Đế vương Quân tử! Giải quyết căn cơ gốc rễ vấn đề, không lặt vặt. Trả thù cũng tương xứng. (Từ fb Tuan Mai SG. Văn Chương miền Nam)

Bàn về gái!

Hồng diện đa dâm thuỷ Thanh mi hậu hộ mao Tiểu yêu âm huyệt đại Trường túc bất chi lao.  Mặt luôn ửng, ‘nước yêu’ dồi dào.  Mày rậm thì lông đầy Eo thon cửa mình lớn Chân dài không biết mệt.   Cụ Tản Đà dịch Mấy người mà đỏ hồng hồng Nước tình múc cả gầu sòng chưa vơi Mấy người mắt phượng mày ngài Lông tình đốt được cũng vài thúng tro Mấy người eo nhỏ nhò nho Cửa mình đưa được con đò sang sông Mấy người chân sếu chân giang Nửa đêm thức dậy cả làng thất kinh....

ĐỌC SÁCH

Dân tộc Do Thái là một dân tộc lâu đời và dù chỉ chiếm một phần rất nhỏ trên tổng dân số thế giới nhưng lại trải qua nhiều khổ nạn, kiên cường sinh tồn, đồng thời nuôi dưỡng ra rất nhiều nhân tài kiệt xuất. Điều này có nguyên nhân rất lớn từ văn hóa đọc sách và truyền thống giáo dục gia đình của người Do Thái. Câu hỏi truyền thống trong gia đình Do Thái Trẻ em ở nhiều gia đình Do Thái đều phải trả lời một câu hỏi: “Nếu có một ngày nhà của con bị cháy, hoặc tài sản của con bị cướp, con sẽ mang thứ gì theo khi chạy trốn?” Nếu trẻ trả lời là sẽ mang theo tiền bạc hay của cải thì người mẹ sẽ tiến thêm một bước mà hỏi: “Có một thứ không có hình dạng, không có màu sắc, không có mùi vị nhưng quan trọng hơn cả. Con có biết là thứ gì không?” Nếu trẻ không trả lời được, người mẹ sẽ nói: “Con à! Thứ mà con phải mang theo không phải là tiền bạc cũng không phải là của cải, mà là trí tuệ. Bởi vì, trí tuệ là thứ mà bất kể kẻ nào cướp cũng không được. Con chỉ cần sống thì trí tuệ sẽ vĩnh viễn đi theo ...

SÁCH GIÁO KHOA PHẢI CHUẨN MỰC…

Hình ảnh
Dù thời thế thay đổi thế nào, thì sách giáo khoa tốt luôn đồng nghĩa với chuẩn mực. Nó phải là khuôn vàng thước ngọc để dạy trẻ thành nhân từ những bước chập chững đi học đầu tiên. Và những chuẩn mực này sẽ phải nằm ở nội dung sách (vừa là bài học dạy chữ, vừa lồng vào một cách khéo léo và truyền cảm hứng bài học dạy làm người). Chuẩn mực này phải nằm ở kết cấu và bố cục của sách (chia ra bao nhiêu phần, mỗi phần gánh trọng trách dạy cái gì cho các con). Chuẩn mực này phải nằm ở hình minh họa, sao cho hay cho đẹp, cho phù hợp với lứa tuổi, sao cho bé nhìn thấy sách muốn ôm vào lòng để học, muốn nâng niu trân quý. Chuẩn mực này nằm ở sự chân xác và tường minh, từ trích dẫn hay chú thích, dùng bài của ai đưa vào thế nào, vì sau này các con sẽ như vậy mà làm, không lừa đảo dối trá. Muốn làm được vậy, những nhà sư phạm soạn sách phải có tri thức giỏi dang, thông tường Đông Tây kim cổ đặng chắt lọc cái hay cái đẹp, cái giản dị và tinh túy về dạy các con. Và trên hết, họ phải có cái tâm vì m...

CHUYỆN XỨ LÀO...!

Tác giả:HỒNG HẢI Nhiều người hay đem những đức tính cao quý của người Nhật ra để so sánh, để thấy người Việt mình tệ biết chừng nào. Rồi nhiều người khác kêu rằng so sánh như vậy là khập khiễng... Khập khiễng vì nước Nhật giàu có và văn minh từ lâu, sao bì được. Tui thấy vầy: Có thể phú quý sinh lễ nghĩa; rách quá, đôi khi cũng khó mà thơm, thế nhưng văn minh là chuyện khác. Không phải cứ giàu là văn minh, và ngược lại (tui, và chắc các bạn cũng vậy, đã nhiều lần chứng kiến lắm kẻ giàu nứt đố nhưng văn minh vẫn là zero đó thôi). Không nói đâu xa xôi, sát bên nách mình thôi, nước Lào nè....! Trời ơi, họ văn minh khủng khiếp. Chân đã đi nát mặt địa cầu nhưng nếu hỏi tui yêu quý dân tộc nào nhất, câu trả lời sẽ là Lào....! Người Nhật văn minh vì đôi khi họ buộc phải gồng lên làm điều đó để thỏa mãn những chuẩn mực tối thiểu của một nền văn hóa khắt khe, dần dà thành bản tính đặc hữu giống nòi.... Người Lào thì khác, họ văn minh một cách rất hồn nhiên, như máu họ sẵn có, như ngàn đời nay v...

BÁT MÌ TÔM

Hình ảnh
Một buổi sáng, người cha làm hai bát mì. Một bát có trứng ở trên, một bát không có. Ông hỏi con trai muốn ăn bát nào? Cậu con trai chỉ vào bát có trứng nói: - Con muốn ăn bát này ạ. - Nhường cho bố đi. - Không, bát mì này là của con - Không nhường thật à? Ông bố dò hỏi. - Không nhường! Cậu bé kiên quyết trả lời rồi đắc ý với quyết định của mình. Ông bố lặng lẽ nhìn con ăn xong bát mì thì mới bắt đầu ăn bát của mình. Đến những sợi mì cuối cùng, người con nhìn thấy rõ ràng trong bát của cha có hai quả trứng. Lúc này, ông bố chỉ hai quả trứng trong bát mì, dạy con rằng: Con phải ghi nhớ điều này, những gì mắt con nhìn thấy có thể chưa đủ, thậm chí không đúng. Nếu con muốn chiếm phần lợi về mình, con sẽ không nhận được những cái lợi lớn hơn. Bài học từ bát mì tôm thứ hai Và ngày hôm sau, người cha lại làm hai bát mì trứng, một bát trên có trứng và bát không có trứng. Người cha hỏi: - Con ăn bát nào? Rút kinh nghiệm từ lần trước, cậu con trai ngay lập tức chọn bát mì không có trứng. Thật ng...

Thành ngữ mới: Thành công tốt đẹp

Tạm coi "thành công tốt đẹp" là dạng thành ngữ mới, mà tác giả sinh ra nó là nhà đương quyền xứ ta, cụ thể là đảng cầm quyền và bộ máy tuyên giáo. Câu này thường được phát, nói, in, chăng thành khẩu hiệu trong những dịp họ kết thúc hội nghị, đại hội, bầu cử, không lần nào không thành công tốt đẹp. Nếu về sau xảy ra thất bại, cán bộ tham nhũng chẳng hạn, thì họ đổ tại khách quan. Nghe mãi cũng nhàm, đến mức dân chúng cũng chả thèm quan tâm có thành công không, có tốt đẹp không. Con người ta, phàm làm việc gì luôn muốn đạt kết quả theo ý mình. Việc lớn việc nhỏ đều vậy. Cái kết quả ấy được gọi là thành công. Thành công là từ gốc Hán Việt. Thành có nghĩa xong, kết thúc. Thành tựu là xong việc (tựu), hoàn thành là xong xuôi trọn vẹn (hoàn). Công nghĩa là việc, công cụ là đồ dùng (cụ) để làm việc, công hiệu để chỉ kết quả (hiệu) của việc làm. Thành công, hiểu ngắn gọn và chính xác, tức là một công việc hoặc chương trình kế hoạch được làm, được tiến hành có kết quả như ý. Kết quả đ...

Nguyễn Thông: Chính tả sai từ đâu?

Hình ảnh
Chuyện viện kiểm sát ở quận Thanh Khê (Đà Nẵng) tổ chức linh đình hội thảo bàn về việc sau dấu 2 chấm ) trong văn bản tiếng Việt thì viết hoa hay không viết hoa, đã dấy lên những cười cợt ì xèo. Đành rằng bàn về việc sử dụng tiếng Việt sao cho chuẩn luôn là điều nghiêm túc, thậm chí trọng đại, đáng khen, nhưng đó không phải là chuyện của viện kiểm sát. Là cơ quan pháp luật (tư pháp), viện kiểm sát trước hết hãy lo hãy bàn sao đừng để xảy ra án oan sai, lắng nghe tiếng kêu oan của tử tù, đừng dấm dúi nhận hối lộ chạy án, v.v.. đi đã, đá lộn sân làm chi. Thiên hạ cười là phải. Kể cũng lạ, ở một nước, chỉ riêng về mảng ngôn ngữ, đã có biết bao đơn vị, cơ quan, tổ chức, giáo sư, tiến sĩ, nhà nghiên cứu về ngôn ngữ, nào là viện hàn lâm khoa học xã hội, viện ngôn ngữ, trung tâm từ điển quốc gia, các khoa ngôn ngữ bậc đại học… nhưng hội thảo về dấu 2 chấm lại do viện kiểm sát. Đơn giản bởi đám chuyên kia “thái vô tích”, chả tích sự gì, cứ mặc cho tiếng Việt muốn ra sao thì ra. Hiện tại, tiếng...

Nguyễn Thông: Chính tả sai từ đâu? (Kỳ 2)

Đối với bất kỳ đứa trẻ nào thế hệ tôi (sinh thập niên 50) thì khi lớp 1, lớp 2 học tiếng Việt, điều đầu tiên phải viết đúng chính tả, sau đó là biết đặt câu. Trước đó một chút, bọn ranh con đã được học qua lớp i tờ và tập chép, còn gọi là lớp vỡ lòng (anh tôi nói đùa là vỡ thình, thình là cái bọng cứt của con chim, con chim non trong tổ ăn mồi mẹ nó tha về mớm cho nhưng phân cứ tồn trong bụng, khi nào ị được, vỡ thình, thì mới chính thức “vào đời”), nắm tiếng Việt đã khá rành rọt, phân biệt được chữ thường, chữ in, chữ viết thường, chữ viết hoa, các dấu câu, mỗi dấu có tác dụng gì. Phải nói thẳng rằng bọn ranh i tờ, lớp 1, lớp 2 hồi đó trình độ chuẩn tiếng Việt còn hơn khá nhiều tiến sĩ, thạc sĩ, cử nhân, nhà báo bây giờ. Tôi biết có những nhà báo trình độ đại học không nắm được quy tắc sau dấu chấm câu phải có khoảng trắng rồi mới viết câu tiếp theo, cứ từ đầu tới cuối viết liền tù tì. Lại có nhà báo khác không biết dùng dấu 3 chấm, cứ trước dấu 3 chấm là đặt dấu phẩy, thậm chí còn sá...